The Blog
A personal log of root-cause hunts, systems I build, and the lessons that only show up after something ships. Written by me, irregularly, honestly.
Cái chén rỗng ngồi ở bàn cà phê vỉa hè
Có một tư duy Đạo giáo hai ngàn năm tuổi ẩn trong việc ngồi cà phê với mấy bác bảo vệ vỉa hè — nơi cái chén hữu dụng không nhờ phần đất, mà nhờ khoảng rỗng ở giữa. Vì sao người biết dừng lại lại không bao giờ lặp lại lỗi cũ?
Trạm thu phí ở cửa văn phòng
Đặt luật phạt tiền để trị đi trễ, kết quả là dựng ra một cái trạm thu phí — ai có tiền cứ trả rồi đi qua. Bài này nói về việc rule luôn có kẽ hở để bị phá, và điều thật sự giữ được một đội ngũ không phải rào chắn, mà là một cái cổng đủ hấp dẫn để người ta tự bước tới.
Đừng vác búa tạ vào nhà người khác đang ở
Brownfield project không cần một kiến trúc sư giỏi, nó cần một người chịu khó tháo giày trước khi bước vào nhà. Một buổi trưa ăn bún cá, và bài học về việc hiểu thực trạng trước khi đòi thiết kế lại mọi thứ.
"Steve Jobs Việt Nam" — hay câu hỏi vốn dĩ đã sai ngay từ đầu?
Đề thi THPT 2026 hỏi làm sao để có "Steve Jobs Việt Nam". Nhưng có lẽ câu hỏi đúng không phải là làm sao giống họ, mà là làm sao dám trở thành chính mình.
"Hiệu suất" phải luôn đi kèm với "Cảm xúc" trong doanh nghiệp
Tôi từng tin rằng một hệ thống quản trị tốt là một hệ thống có thể vận hành mượt mà như một dòng code được tối ưu: logic, tuyến tính và có thể dự đoán. Trong thế giới của các kỹ sư, chúng tôi ám ảnh…
Trọng Lực Của Những Điều Nhỏ Bé: Khi "Low Hanging Fruit" Là Một Sự Lựa Chọn Khôn Ngoan
Trong thế giới phát triển phần mềm, cụm từ "Low Hanging Fruit" (những quả ngọt tầm thấp) thường phải gánh chịu một định kiến khá oan uổng. Không ít người mặc định rằng việc nhắm đến những mục tiêu dễ…
Lãnh đạo bằng sự chân thành
Có một kiểu cô độc rất đặc thù trong ngành công nghệ: đó là khi bạn đứng giữa một hệ thống đang vận hành, nhưng không tìm thấy bất kỳ một sợi dây liên kết nào về mặt ý nghĩa. Ba tháng trước, tôi…
Khi Sự Yên Tĩnh Trở Thành Một Điều Xa Xỉ
Tôi từng có những ngày làm việc mà thế giới chỉ gói gọn xung quanh những gì tôi tạo ra. Đó là khoảng thời gian tôi được làm chủ sự tập trung của mình, được đào sâu vào những suy nghĩ mạch lạc và nhìn…
Những Nhát Cắt Của Sự Tiến Hóa
Tôi có một thói quen bị coi là bảo thủ: Tôi yêu những gì cũ kỹ. Những quán ăn quen với bộ bàn ghế sờn cũ, hương vị món ăn chưa từng thay đổi qua cả thập kỷ luôn là nơi tôi tìm về. Ở đó, tôi tìm thấy…
Giữa Mỏ neo và Động cơ: Tự sự về hành trình tìm kiếm giá trị
Có những ngày tôi ngồi lại, tự đặt cho mình một câu hỏi tưởng chừng đơn giản nhưng lại hóa ra vô cùng hóc búa: "Nếu mọi thành tựu hiện có bỗng nhiên biến mất, cái lõi giá trị còn lại của mình là…







